Chào mừng Quý vị đến với trang web của Bộ Ngoại giao Đức!

Lời phát biểu chào mừng của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Cộng hòa Liên bang Đức, Heiko Maas, nhân kỷ niệm Ngày Thống nhất nước Đức 03/10/2020

Federal Foreign Minister Heiko Maas

Federal Foreign Minister Heiko Maas, © Thomas Imo/photothek.net

02.10.2020 - Bài viết

Dòng người hò reo, ôm chầm lấy nhau tại cổng Brandenburg và vỡ òa vì hạnh phúc. Những hình ảnh xúc động như vậy luôn gắn liền với sự kiện Bức tường sụp đổ vào tháng 11 năm 1989 và sự thống nhất nước Đức cách đây 30 năm.

Cả thế giới đã rất đỗi ngạc nhiên khi chứng kiến sức mạnh mà lòng quả cảm của người dân tạo nên cũng như niềm khát khao công lý và tự do đã giúp vượt qua chế độ độc tài một cách hòa bình. Mặc dù các sự kiện trong mùa thu năm 1989 khiến tất cả mọi người kinh ngạc – Sự sụp đổ của Bức tường Berlin không xuất phát từ hư không. Chính nhờ chính sách hòa giải và tiếp cận cũng như cuộc đối thoại xã hội dân sự kéo dài hàng thập kỷ – giữa người với người – vượt qua ranh giới của Bức tường mà nền tảng cho sự kiện đó đã được hình thành và thúc đẩy bởi những con người quả cảm. Một năm sau đó, vào ngày mùng 3 tháng 10 năm 1990, hai nhà nước Đức được thống nhất và đó là kết quả của các cuộc đàm phán chính trị quyết liệt và quả cảm với các đồng minh và các nước láng giềng. Cũng nhờ họ mà ngày nay đất nước chúng ta mới đứng vững trong cộng đồng quốc tế và trong một Châu Âu hòa bình, thống nhất.

Không chỉ đối với người dân tại Đức mà còn đối với nhiều người trên thế giới, 30 năm Thống nhất nước Đức là dịp để nhìn lại. Thông điệp của thời kỳ đó là con người sẽ không đạt được điều lớn lao khi hành động đơn độc mà cần có sự hợp tác chặt chẽ với các đối tác và láng giềng của mình.

Sự hợp tác chặt chẽ và đáng tin cậy là nguyên tắc định hướng trong chính sách đối ngoại của Đức. Ngay cả khi các nỗ lực tìm kiếm các giải pháp chung này không mang lại kết quả nhanh như mong muốn thì các hành động đơn phương không mang tính thỏa hiệp cũng như sự quay lại với chủ nghĩa vị kỷ dân tộc luôn là những bước đi sai lầm không hề mang lại điều tốt đẹp nào.

Tất cả chúng ta đều cảm nhận được rằng các vấn đề lớn của nhân loại chỉ có thể được giải quyết cùng nhau hoặc không thể giải quyết được. Gần đây nhất, đại dịch Corona đã cho chúng ta thấy điều đó. Nền tảng cho các giải pháp này phải là các nỗ lực nhằm trao đổi nhiều hơn cũng như sự thấu hiểu lẫn nhau. Đó không chỉ là nhiệm vụ mang tính chính trị mà còn là nhiệm vụ của xã hội dân sự, của giáo dục và văn hóa.

Chính nghệ thuật và văn hóa tạo nên những cây cầu đối thoại quý báu. Nhờ chúng mà mỗi người chúng ta hiểu được những ước mơ và nỗi ám ảnh của xã hội và qua đó tìm kiếm các triển vọng chung.

Nước Đức sau 30 năm thống nhất vẫn luôn nỗ lực vì chính sách hòa bình và hướng tới các giải pháp hợp tác – trong Liên minh Châu Âu, Liên hợp quốc cũng như trong Liên minh vì Chủ nghĩa đa phương mà Đức và các đối tác khởi xướng.

Sự sụp đổ của Bức tường Berlin và việc tái thống nhất nước Đức cho chúng ta thấy rằng nhiều điều có thể thực hiện được dù có vẻ là bất khả thi trong một thời gian dài. Điều này đòi hỏi lòng quả cảm, ý chí và bản năng đưa ra các quyết định đúng đắn vào đúng thời điểm. Ngày nay, chúng ta cũng cần tất cả những điều đó: Cộng đồng thế giới đang đứng trước các thách thức to lớn. Tuy vậy, không có lí do để từ bỏ hi vọng. Nếu một lần nữa nhớ tới việc thành lập Liên hợp quốc cách đây 75 năm, ngay sau khi chấm dứt sự khủng khiếp của Thế chiến thứ hai: Ngày đó, mọi người hoàn toàn có lý do để không tin tưởng nhau. Đáng lẽ, mọi người đã hoảng sợ trước tương lai của mình. Tuy nhiên, họ đã tuyên bố rằng: Hãy cùng nhau thành lập Liên hợp quốc bởi chúng tôi tin rằng chỉ cùng nhau chúng ta mới có thể nỗ lực tốt hơn cho hòa bình và tự do của nhân loại.

Hôm nay, chúng ta nên nhớ tới điều đó thường xuyên hơn nữa. Chúng ta có lý do để hi vọng. Khi nào nếu không phải là hôm nay, mong rằng mọi người dân tại Đức đều ý thức được điều này!

Quay về đầu trang